Thơ: Muôn đời vẫn là HỔ NHỚ RỪNG (Vũ Hữu Trường)

Bài thơ về THÁNG TƯ ĐEN

Muôn đời vẫn là
HỔ NHỚ RỪNG

Vận đổi thay đến bàn tay trắng,
Thời xoay vần lại Tháng Tư Đen.
Canh khuya thao thức trước đèn
Trót mang nghiệp lính bao phen nổi chìm
Thương đơn vị tựa chim mến tổ,
Nhớ chiến trường như Hổ Nhớ Rừng
Ngậm ngùi giọt lệ rưng rưng
Bao nhiêu dĩ vãng tưng bừng hồi sinh
Mới thuở nào chiến chinh, binh nghiệp
Đến thời nay sống kiếp tha phương
Nhớ bè bạn, nhớ quân trường
Nhớ phiên trực gác, nhớ đường hành quân
Đời quân ngũ luôn tuân kỷ luật
Thói ham vui đôi lúc ba gai
Ngựa hay tung vó đường dài
Tinh thần trách nhiệm thân trai chu toàn
May chiến thắng, liên hoan đồng đội
Rủi sa cơ, tiếp nối vòng tay
Nghĩa tình chiến hữu cao dày,
Chia nhau điếu thuốc, tao mày thâu đêm
Tình nghĩa nào bằng Em Mười Sáu (M-16)
Gắn bó với xương máu anh hùng?
Ôm em, anh tiến đến cùng,
Xông pha trận mạc muôn trùng sóng xô
Tiếng xung phong thét hô inh ỏi,
Mùi thuốc súng tựa khói thuốc lào,
Hầm hang địch trốn ngõ nào,
Đồng tâm diệt giặc xông vào tận nơi
Lòng hăng say đương thời cao độ,
Lệnh đầu hàng công bố bẽ bàng
Tháng Tư ngày ấy phũ phàng
Quan quân lớp lớp lên đàng tù lao
Thôi rồi dứt nghiệp binh đao
Cũng đành tạm xếp chiến bào từ đây

Vũ Hữu Trường

(San Diego, California, Hoa Kỳ)

This entry was posted in LMDCVN, Quốc Hận 30 tháng 4 and tagged . Bookmark the permalink.