Tin Cập Nhật Thứ Năm 29/1/2015

Tin Thế Giới  isis-japan

1.
Nhà nước Hồi giáo đặt ra thời hạn mới để xử tử con tin

Một đoạn ghi âm được cho là tiếng của nhà báo Nhật Bản, hiện bị các phần tử chủ chiến Nhà nước Hồi giáo giam giữ, nói rằng một phi công của không lực Jordan bị nhóm này bắt giữ sẽ bị giết vào cuối ngày hôm nay nếu chính quyền Amman không giao cho họ một phụ nữ đánh bom tự sát.

Giới hữu trách Nhật Bản và Jordan đang tìm cách xác minh đoạn ghi âm mới được cho là giọng nói của nhà báo Nhật Bản Kenji Goto.

Trong đoạn ghi âm đăng tải trên mạng cuối ngày hôm qua, một người đàn ông tự nhận là nhà báo Goto nói rằng người cùng bị bắt làm con tin như ông, viên phi công người Jordan Mu’ath al-Kasaesbeh, sẽ bị giết ‘ngay lập tức’ nếu Jordan không đưa bà Sajida al-Rishawi, một kẻ khủng bố từng bị kết án, tới biên giới Thổ Nhĩ Kỳ trước chiều hôm nay.

Jordan hôm qua tuyên bố rằng nước này đồng ý thả nữ tù nhân đó để đổi tự do cho con tin người Jordan. Nhưng đoạn ghi âm không đưa ra lời cam kết là hai con tin có được thả sau khi bà Al-Rishawi được phóng thích hay không.  

Bà Al-Rishawi là người Iraq bị kết tội tham gia vào một vụ đánh bom khủng bố làm 60 người thiệt mạng tại thủ đô Amman của Jordan năm 2005.

Trong khi đó, tại Tokyo, phát ngôn viên của chính phủ Nhật Bản nói rằng họ đang nỗ lực hết sức để giải thoát cho phóng viên Goto và hợp tác với nhiều quốc gia trong khu vực như Thổ Nhĩ Kỳ, Jordan và Israel.

Vụ khủng hoảng bùng ra sau khi Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe, trong chuyến thăm Trung Đông, đã công bố một khoản viện trợ quân sự trị giá 200 triệu đôla cho các quốc gia hiện chiến đấu chống lại các phần tử chủ chiến Nhà nước Hồi giáo.

Thứ Bảy tuần trước, Nhà nước Hồi giáo đăng tải một video cho thấy ông Goto cầm bức hình một con tin người Nhật khác là ông Haruna Yukawa dường như đã bị chặt đầu.

Trong video, giọng nói của người đàn ông trực tiếp nói với ông Abe, cáo buộc trách nhiệm cho Thủ tướng Nhật Bản về cái chết của ông Yukawa.

Nhóm Nhà nước Hồi giáo, kiểm soát 1/3 lãnh thổ của Syria và Iraq, tuần trước đe dọa chặt đầu hai con tin người Nhật, nếu không nhận được khoản tiền chuộc 200 triệu đôla. – VOA

2.
AirAsia 8501 lên cao, khựng lại trước khi đâm xuống biển

Các quan chức phụ trách hàng không Indonesia nói rằng viên phi công phụ đã điều khiển chiếc máy bay của hãng AirAsia khi máy bay đâm xuống biển Java, sau khi bay nhanh lên cao rồi bị khựng lại.

Trong một cuộc họp báo diễn ra hôm nay, các nhà điều tra của Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia Indonesia nói rằng thiết bị ghi âm thanh buồng lái cho thấy rằng chiếc máy bay Airbus A-320 đã phát đi tín hiệu cảnh báo máy bay “bị khựng” trong khi gia tăng độ cao, và tín hiệu cảnh báo tiếp tục cho tới khi máy bay rơi xuống biển.

Thiết bị hộp đen cũng cho thấy là viên phi công phụ người Pháp, Remit Emmanuel Plesel, người có 6 nghìn giờ bay, điều khiển chiếc Airbus A320 khi nó rơi xuống biển.

Trong khi đó, phi công người Indonesia là Iryanto, người có 20 nghìn giờ bay, theo dõi chuyến bay này.

Tất cả 162 hành khách trên khoang đã thiệt mạng khi máy bay rơi xuống biển hôm 28/12. Các thợ lặn đã tìm thấy và vớt lên được 70 thi thể.

Chuyến bay đang đi từ Surabaya, thành phố lớn thứ hai của Indonesia, tới Singapore thì gặp nạn.

Các hoạt động tìm kiếm và cứu hộ đã bị cản trở vì biển động và tầm nhìn kém. Người ta đã định vị được rồi sau đó vớt được các “hộp đen” của máy bay hai tuần trước. – VOA

3.
Trung Quốc tập trận chuẩn bị cho “chiến tranh cục bộ”

Trong bối cảnh Bắc Kinh đang tranh chấp chủ quyền với nhiều nước láng giềng trong vùng Biển Đông và Hoa Đông, phát ngôn viên bộ Quốc phòng Trung Quốc tuyên bố: chương trình các cuộc thao diễn quân sự của nước này trong năm 2015 là nhằm “nâng cao khả năng chiến đấu”, và để giành thắng lợi tại các “cuộc chiến tranh cục bộ”.

Trong cuộc họp báo sáng nay 29/01/2015 tại Bắc Kinh, khi được hỏi về chương trình các đợt tập trận trong năm 2015 của quân đội Trung Quốc, phát ngôn viên bộ Quốc phòng Trung Quốc, Dương Vũ Quân (Yang Yujun) tuyên bố mục tiêu rất rõ ràng là nhằm “nâng cao khả năng chiến đấu”. Ngoài ra quân đội Trung Quốc cũng sẽ “tham gia vào nhiều đợt tập trận chung với các đối tác nước ngoài, để nâng cao khả năng giành thắng lợi trong các cuộc chiến tranh cục bộ”.

Đại diện của bộ Quốc phòng Trung Quốc nói thêm: “Các chương trình thao diễn quân sự bao gồm cả trong môi trường điện từ tại một số khu vực hay kể cả trong những điều kiện thời tiết cực kỳ khó khăn”. Ông Dương Vũ Quân không đi thêm vào chi tiết.

Bản tin của AFP lưu ý, phía Trung Quốc không triển khai khái niệm “chiến tranh cục bộ”, nhưng trong bối cảnh căng thẳng Bắc Kinh đang tranh chấp chủ quyền biển đảo với Nhật Bản ở vùng Biển Hoa Đông, với nhiều nước trong khu vực ASEAN như Philippines hay Việt Nam ở Biển Đông, đây là dấu hiệu cho thấy Bắc Kinh gián tiếp công nhận nguy cơ xảy ra xung đột võ trang. – RFI

Tin Hoa Kỳ

4.
FED vẫn ‘kiên nhẫn’ trong việc tăng lãi suất

Ngân hàng trung ương Mỹ hôm qua loan báo kinh tế quốc gia đang mở rộng với nhịp độ vững chắc. Tuy nhiên, Ngân hàng cho hay vẫn duy trì kiên nhẫn trong việc quyết định thời điểm nâng lãi suất lần đầu tiên trong gần một thập niên. Thông tín viên VOA Kells Hetherington tường thuật.

Sau 2 ngày họp tại Washington, các nhà hoạch định chính sách của Quỹ Dự Trữ Liên bang lên tiếng bày tỏ quan ngại về tỷ lệ lạm phát thấp của Mỹ.

Phân tích gia trưởng về tài chính của trang mạng Bankrate. com, ông Greg McBride, trong cuộc phỏng vấn qua Skype với đài VOA, cho biết Quỹ Dự Trữ Liên bang nhìn nhận tỷ lệ lạm phát đang giảm.

“Sẽ tiếp tục giảm trong ngắn hạn vì giá năng lượng hạ, nhưng trong trung hạn, họ dự kiến lạm phát sẽ nhích lên cao hơn, gần với mức 2% mà họ đang nhắm tới.”

Ông McBride nói ông dự kiến thời điểm sớm nhất mà lãi suất ngân hàng sẽ tăng lại là vào tháng sáu.

“Không có gì cấp bách để Quỹ Dự Trữ Liên bang phải hành động ngay lúc này. Dù vậy, họ không lảng tránh thực tế là họ đang đặt nền móng cho kết cuộc là lãi suất sẽ tăng. Họ chỉ không tự dồn mình vào thế bí về thời biểu mà thôi.”

Đa số các nhà phân tích cho rằng có phần chắc bất kỳ đợt tăng lãi suất nào của Quỹ Dự Trữ Liên bang cũng sẽ diễn ra sớm nhất là sau giữa năm nay, và có thể là nhiều tháng sau đó nữa, vì e rằng lãi suất tăng sẽ khiến cho đà phục hồi kinh tế yếu đi.

Thị trường lao động Mỹ năm ngoái có thêm gần 3 triệu việc làm, đẩy tỉ lệ thất nghiệp xuống 5,6%, gần với mức trung bình dài hạn.

Bất chấp đà tiến của kinh tế, một số kinh tế gia vẫn lo ngại về sự gia tăng yếu ớt của tiền lương của người lao động ở Mỹ và nhiều người làm việc bán thời gian hiện giờ vẫn chưa thể kiếm được công việc toàn thời gian dù kinh tế Mỹ đã phục hồi từ cuộc suy thoái năm 2008. – VOA

Tin Việt Nam

5.
Freedom House 2014: VN không phải là một quốc gia tự do

Ngày 28/1/2015 tại Thủ đô Washington, tổ chức Freedom House cho ra mắt báo cáo về tình trạng dân chủ và tự do trên thế giới năm 2014 cùng với việc cảnh báo những thách thức cho dân chủ và tự do trên thế giới vào năm 2015.

Mở đầu buổi ra mắt, ông Mark Lagon, người đứng đầu Freedom House giới thiệu ông Arch Puddington trình bày về báo cáo tình trạng dân chủ và tự do trên thế giới vào năm qua. Ông Puddington là một nhà nghiên cứu tại Freedom House, và có nhiều bài viết về các vấn đề quốc tế, các tổ chức lao động, cũng như về chiến tranh lạnh.

Xa rời dân chủ và sự trở lại của bàn tay sắt

Báo cáo của Freedom House về dân chủ và tự do năm 2014 đưa ra một bức tranh không mấy sáng sủa, theo như đề tự của báo cáo rằng năm 2014 là một năm xa rời dân chủ cùng sự trở lại của việc cai trị bằng bàn tay sắt.

Báo cáo bắt đầu bằng việc kể ra những hoạt động khủng bố lan tràn ở châu Phi và Trung đông trong thời gian qua gây ảnh hưởng đến tự do của hàng chục triệu người. Bên cạnh đó báo cáo cũng chỉ ra rằng các chế độ độc đoán trong khoảng vài chục năm gần đây có cố gắng giữ nguyên trạng tình hình dân chủ tự do ở xứ họ, tuy nhiên trong năm vừa qua các chế độ ấy đã bỏ luôn tình trạng dân chủ ngụy tạo của họ. Đó là các quốc gia như Nga, Trung Quốc, Venezuela. Có các quốc gia mà trong quá khứ đã đi đến một mức độ dân chủ nào đó như Thái Lan, Thổ Nhĩ Kỳ thì trong năm 2014 lại đang tụt lùi. Đặc biệt có một quốc gia thành viên của cộng đồng châu Âu là Hungary đang có khuynh hướng tiến đến sự độc tài của một đảng chính trị chiếm đại đa số.

Các kiểm duyệt tự do báo chí, tự do Internet cũng gia tăng trong năm qua, báo cáo cho biết như vậy và nêu tên các quốc gia tăng cường kiểm duyệt trong năm qua là Trung Quốc, Thái Lan, Israel, Thổ Nhĩ Kỳ.

Tuy nhiên cũng có những điểm sáng về dân chủ tự do trong năm qua, đó là các quốc gia Tunisia, Indonesia, Ấn độ, nơi có những cuộc bầu cử công bằng.

VN là một quốc gia không có tự do

Báo cáo cũng có nêu trường hợp của Việt Nam, mặc dù sự đàn áp dân chủ tự do ở Việt Nam không gây những chú ý lớn trên thế giới, thậm chí là trong năm qua, Việt Nam còn được các quốc gia dân chủ phương Tây quan tâm vì bị Trung Quốc dùng sức mạnh lấn át ở biển Đông. Nhưng báo cáo nêu rõ là cũng giống như Trung Quốc, Việt Nam duy trì chế độ độc đảng, bắt giữ những người bất đồng chính kiến, cấm các tổ chức nhân quyền hoạt động. Việt Nam được xếp loại không có tự do trong bảng phân loại gồm ba hạng là Tự do, Tự do một phần, và Không có tự do.

Cuộc chiến trên mạng xã hội. Vai trò dân chủ hóa của truyền thông mở:

Sau phần trình bày báo cáo năm 2014 là cuộc thảo luận của các nhà nghiên cứu là ông Puddington, ông James Mann, một tác giả về Trung Quốc, và bà Tamara Wittes, chuyên gia về Trung Đông.

Các chuyên gia cũng trả lời các câu hỏi của khán giả và giới báo chí.

Trả lời ban Việt ngữ đài RFA về vai trò của mạng xã hội trong việc dân chủ hóa xã hội, bà Tamara đưa ra ví dụ về Tunisia và nhận định của bà về vai trò của mạng xã hội hiện nay, đặc biệt bà có đề cập đến sự nhúng tay của các chính quyền độc đoán vào mạng xã hội:

“Tôi cho là vai trò của truyền thông xã hội trong cuộc cách mạng mùa xuân Ả Rập bị hiểu sai. Truyền thông xã hội không có vai trò trung tâm trong cuộc đấu tranh của đám đông. Nó có giá trị quan trọng đối với những nhà hoạt động trước cuộc cách mạng, để tổ chức, nhưng tập hợp đám đông để xuống đường thì chưa chắc.

Nó quan trọng trong việc mang hình ảnh cuộc đấu tranh ra thế giới. Ví dụ như là thế giới sẽ không biết gì về những diễn biến ở Tunisia hồi tháng 12 năm 2010 nếu không có Youtube hay Tweeter. Tức là nó quan trọng sau đó chứ không phải là nó tạo nên mùa xuân Ả Rập.

Tôi nghĩ là việc trao đổi ý tưởng, tập hợp người ta lại bằng những giá trị chung là một bước quan trọng. Nhưng ngược lại cơ quan công quyền cũng dùng mạng xã hội để theo dõi và đàn áp những nhà đấu tranh. Tôi cho là đang có một cuộc chiến tranh giữa nhà cầm quyền và xã hội dân sự trên phương tiện mạng xã hội.”

Ông James Mann trả lời câu hỏi về lý do mà nhiều nhà cầm quyền độc tài không tiến hành cải cách dân chủ vì họ cho rằng các quốc gia của họ cần phát triển kinh tế trước rồi dân chủ sẽ là bước tiếp theo:

“Người ta lấy lý do thế thôi, còn chuyện nói rằng dân chủ đến sau kinh tế thì cũng đồng nghĩa là chả bao giờ.”

Nói với RFA về việc bắt bớ các bloggers trong thời gian qua ở Việt Nam ông James Mann nói tiếp:

“Một lần nữa chuyện bắt bớ các bloggers cho thấy là Việt Nam không phải là một xã hội mở. Tôi nghĩ là Việt Nam theo chân Trung Quốc trong mô hình kiểm soát internet rất khéo léo. Tôi thấy điều đó rất đáng tiếc, vì trong một tương lai dài hạn thì thông tin và tự do thông tin là rất quan trọng, ví dụ như là nếu các viên chức nhà nước nhũng lạm, thì truyền thông rộng mở sẽ làm cho các nhà lãnh đạo để ý đến mà thay đổi. Đương nhiên là các nhà lãnh đạo ở bất cứ nước nào, ở bất cứ chính phủ nào đều chỉ phản ứng khi bị một sức ép, một sức ép từ bên dưới. Không có sức ép đó thì họ luôn có khynh hướng coi vấn đề là không quan trọng.” – RFA

6.
Thiếu Tướng Lê Văn Cương: Hãy chống Trung Quốc bằng sức mạnh ý chí

Báo chí Trung Quốc lại tiếp tục gây hấn Việt Nam với những bài viết cho rằng Bắc kinh có thể tấn công thành phố Hồ Chí Minh chỉ trong vòng 1 giờ từ đảo Chữ Thập, nơi họ công khai xâm chiếm của Việt Nam trước đây. Hành động khiêu khích nước lớn này xảy ra liên tục nói lên điều gì khi Việt Nam luôn luôn nhẫn nại chịu đựng? Mặc Lâm phỏng vấn Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược thuộc Bộ Công an để tìm hiểu thêm quan điểm của một chuyên gia nghiên cứu về Trung Quốc.

Mặc Lâm: Thưa Thiếu tướng báo chí Trung Quốc đang có chiến dịch khiêu khích Việt Nam khi hàng loạt bài viết cho rằng từ đảo Chữ Thập quân đội của họ có thể triển khai tấn công TP-HCM chỉ trong vòng 1 giờ đồng hồ, ông nghĩ thế nào về những luận điệu này và phía sau nó là gì ạ?

Thiếu tướng Lê Văn Cương: Thật ra mà nói thì đây không có vấn đề gì mới. Sách lược của Trung Quốc chưa kể lịch sử 4.000 năm với họ, chỉ kể từ mùng 1 tháng 10 năm 1949 tới giờ và có lẽ mãi mãi về sau cũng thế thôi.

Trước hết chúng ta phải nhận diện họ là ai cái đã. Nói theo tiếng Nga Trung Quốc họ là ai? (китай, кто ты?) Đến giờ chúng ta vẫn mơ hồ về chuyện này, vẫn bị một cái bóng ý thức hệ nó đè lên lợi ích dân tộc. Bản chất chính quyền Trung Quốc ở Bắc Kinh hiện nay là một chính quyền theo đường lối dân tộc Sô vanh nước lớn chứ không có phần trăm nào cộng sản cả. Làm gì có cái chuyện cộng sản như ông Marx ông Lenin khuyến khích Trung Nam Hải làm cái trò vớ vẩn như vậy được? Điều thứ nhất là phải nhận thức cho rõ.

Điều thứ hai bản chất của họ là “mềm nắn rắn buông”. Trong 2.500 năm lịch sử khi Việt Nam đứng vững thì Trung Quốc không dám lấn nhưng khi Việt Nam tỏ ra yếu kém, hèn yếu nhu nhược thì nó lấn. Đấy là quy luật mà không chỉ riêng Việt Nam cả thế giới đều thế cả chỗ nào rắn thì bỏ chỗ nào mềm thì rấn tới.

Tôi có cảm giác rằng lãnh đạo Trung Quốc đã ngửi thấy mùi chúng ta đang lùi và đang lùi thì họ tiến thôi. Không phải bây giờ mà cách đây mười, mười lăm năm đã lùi rồi. Chuyện đe dọa tấn công thành phố Hồ Chí Minh không phải bây giờ mà trước đây họ đã có đưa ra kịch bản đánh và chia đôi Việt Nam từ Nghệ Tỉnh trở ra là một phương án, chia đôi Việt Nam từ Nam Trung Bộ là một phương án và người ta làm rất nhiều rồi chứ không phải bây giờ đâu ạ.

Các phương án ấy chuẩn bị đầy đủ và được tung ra trên báo Hoàn Cầu và các báo khác để thử xem phản ứng của Việt Nam thế nào. Ở Việt Nam còn khối người còn sợ Trung Quốc, đến giờ phút này vẫn sợ. Cho nên đây là đòn gió nếu mà sợ thì nó làm thật, còn không sợ thì họ sẽ tính lại. Cái trò của Trung Quốc là vừa nắn vừa thăm dò nhưng cái này không có gì mới cả đâu ạ, bản chất Trung Quốc là thế rồi. Điều thứ ba tôi muốn nói là không có gì mới.

Điều thứ tư là chúng ta phải phản đối vì chúng ta không phản đối thì họ tiếp tục. Phản đối có nhiều cách. Tờ Hoàn Cầu là báo của đảng chứ không phải là báo lá cải vì vậy Bộ ngoại giao, Ban Đối ngoại Trung ương Đảng phải gửi công hàm cho Trung Quốc hỏi họ xem tại sao các ông lại có những việc như vậy? Những việc này đi ngược lại tuyên bố của ông Tập Cận Bình đã ký với ông Trương Tấn Sang vào tháng 6 năm 2013. Nó cũng đi ngược lại tuyên bố của ông Lý Khắc Cường ký với ông Nguyễn Tấn Dũng vào tháng 10 năm 2013.

Mấy chuyện này thì phải nói chứ chúng ta im lặng như thế là sao? Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh phải gửi công hàm cho Vương Nghị yêu cầu các ông không nên tung những loại như vậy lên báo chí, làm cho người Việt Nam hiểu sai Trung Quốc và kích động lên chủ nghĩa dân tộc, nó đi ngược lại những điều các ông cam kết. Chúng ta phải phản đối chứ? Tại sao chúng ta không phản đối, thiếu gì cách? Cho nên nếu chúng ta lùi thì họ tiến, cuộc đời chỉ đơn giản như vậy thôi. Có lẽ Trung Quốc đang cảm thấy Việt Nam đang lùi đang sợ họ thì họ lấn chứ có gì đâu!

Khi Việt Nam đứng vững thì họ không làm gì hết. Chín mươi triệu người chứ không phải 9 trăm ngàn người. Chín mươi triệu người là một khối sắt đá bất khả xâm phạm. Nhưng chín mươi triệu người rời rạc thì không bằng 900 ngàn người cố kết với nhau, quan điểm của tôi không có gì mới cả.

Sau 44 năm tôi nghiên cứu Trung Quốc thì cái trò này không có gì. Tôi rất buồn vì không biết tại sao chúng ta không có phản ứng. Bây giờ các nhà khoa học có nói đến đâu.

Mặc Lâm: Thưa Thiếu tướng, về câu hỏi tại sao chúng ta không có bản lĩnh có thể xuất phát từ các vấn đề yếu kém nội tại của chúng ta như vũ khí, kinh tế, tiền bạc và là một nước nhỏ cho nên chính phủ có thể là đang…

Thiếu tướng Lê Văn Cương: Hoàn toàn không phải, hoàn toàn không phải…anh nhớ rằng năm 938 Ngô Quyền dành độc lập trong trận Bạch Đằng thì lúc ấy sức mạnh nhà Tống là hai mươi mà Việt Nam chỉ có một. Cái trận Như Nguyệt của Lý Thường Kiệt năm 1077 khi ấy phương Bắc là ba mươi mà ta chỉ một. Trận Xương Giang Chí Linh năm 1426 Lê Lợi, Nguyễn Trãi khi ấy triều đại rực rỡ nhất Trung Quốc cũng là ba mươi ba với một nhưng Việt Nam cũng vẫn thắng đấy ạ. Đấy là chưa nói trận nhà Thanh năm 1789 với Nguyễn Huệ đánh không còn cái lai quần, khi ấy nhà Đại Thanh đang ghê gớm lắm ta vẫn thắng cơ mà….cho nên không phải! không phải vì ta thiếu vũ khí, ta thiếu người.

Có lẽ chúng ta thiếu ý chí, có lẽ như vậy. Chính cái này mới quan trọng chứ chạy theo vũ khí thì 1.000 năm nữa Việt Nam vẫn không bì với Trung Quốc được. Phải có ý chí, phải có bản lĩnh chính trị, phải có quyết tâm chính trị. Cái này Trung Quốc mới sợ chứ làm sao trang bị mà đuổi kịp họ? Trung Quốc bây giờ đứng thứ 3 thế giới sau Mỹ và Nga, họ chỉ sợ ý chí của Việt Nam thôi.

Ý chí người dân quy tụ 90 triệu người trong nước và tám tỷ người trên hành tinh này, đấy là sức mạnh vô địch mà Trung Quốc không thể muốn làm gì thì làm được. Chứ còn mấy cái tàu ngầm thì có đủ sức răn đe gì đâu, không ăn thua. Tất nhiên vẫn phải sắm, vẫn phải có máy bay, tàu ngầm tên lửa nhưng những cái này không có ý nghĩa gì cả. Nếu như 90 triệu người mà rời rạc không quy tụ về một mối thì tất cả vũ khí đều chẳng có ý nghĩa gì hết.

Trung Quốc không bao giờ sợ Việt Nam trang bị những loại tàu ngầm tên lửa vớ vẩn ấy. Họ sợ nhất là 90 triệu người này một khối sắt đá.

Mặc Lâm: Xin Thiếu tướng một câu hỏi nữa là một trong các biện pháp đối phó với Trung Quốc thì người trong nước cho rằng Việt Nam nên liên minh với các nước trong khu vực để tạo thành một sức mạnh nhằm đối phó với Trung Quốc hữu hiệu hơn, ông thấy ý tưởng này đưa ra vào thời điểm hiện nay có thích hợp hay không?

Thiếu tướng Lê Văn Cương: Thật ra mà nói thì thế này, cứ chơi bài ngửa, chỉ liên minh với Mỹ thôi chứ ASEAN như một bị khoai tây chẳng ý nghĩa gì đâu. Nga bây giờ cũng đang khốn nạn đừng hy vọng gì ở Nga nữa, lợi ích của họ là tối thượng. Ấn độ thì ốc mang mình ốc chưa nổi nữa thì làm sao? Duy nhất trên hành tinh này chỉ có mình Mỹ thôi. Mở rộng quan hệ hợp tác với Mỹ mở toang cánh cửa ra. Phải tiến tới quan hệ Mỹ Việt mà trên bạn bè dưới liên minh, cứ nói thẳng như thế.

Trung Quốc phải hiểu thấu người Trung Quốc, Trung Quốc rất sợ Mỹ. Trên hành tinh này Trung Quốc chỉ sợ Mỹ thôi. Bây giờ cho ăn kẹo Bắc Kinh cũng không dám đụng tới Mỹ vì đụng tới Mỹ là tự sát. Bản chất của họ là dọa nạt cưỡng bức những kẻ yếu chứ còn đối với kẻ mạnh như Mỹ thì cho họ ăn kẹo chocolate họ cũng không dám đụng tới Mỹ.

Bây giờ đặt ra cuộc thảo luận nói thẳng như thế này chứ không dấu diếm gì cả. Chúng ta không liên minh với Mỹ để chống Trung Quốc, hoàn toàn không, nhưng cùng tạo một sức mạnh như thế khi cần thiết thì ứng phó với hành động của Trung Quốc. Nói thẳng với Trung Quốc chơi bài ngửa: Việt Nam không liên minh với Mỹ để chống Trung Quốc nhưng chúng tôi cần sức mạnh của Mỹ để răn đe mọi thế lực ngoại bang muốn xâm lược Việt Nam.

Nhà nước phải chơi bài ngửa với người dân, công khai và minh bạch. Với thế giới cũng thế.

Mặc Lâm: Xin cám ơn Thiếu tướng rất nhiều về những bộc bạch này. – RFA

This entry was posted in Thời Sự. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *